Mút buồi anh Trương Hoài Thanh – Truyện 18+

Thanh vui lắm vì ở cái lớp lạ hoắc này còn có tôi để trò chuyện không thì buồn lắm. Cứ mỗi lúc chuẩn bị về thì Thanh lại nói với tôi:
– Mai mày nhớ đi học sớm nhé
– Có anh lúc nào cũng đi muộn ấy.

Tôi nói và vỗ vào đùi Thanh một cái. Quả thật Thanh lúc nào cũng đi muộn hẳn một tiết. Nên tôi không nói với Thanh câu đó thì thôi chứ sao Thanh lại nói với tôi câu đó. Nhưng ít nhất thì tôi cũng cảm thấy vui vì mình cũng là người khá quan trọng đối với Thanh hoặc ít nhất thì có tôi Thanh cảm thấy vui thế là được. Có lần tôi và Thanh đang ngồi uống nước với Tạ Hiền và Liên. Liên – thầm thương trộm nhớ Thanh lắm nhưng Thanh không thích – đang khuyên răn Thanh nên quên Quỳnh đi và rộng mở lòng mình một chút, lớn tuổi rồi không định lấy vợ à? Thanh chỉ cười. Liên nói tiếp em Quỳnh làm cho ối em khổ. Rồi Liên chuyển ngay sang đề tài là tôi. Liên cũng khuyên tôi y hệt như vậy là hãy quên em ở Hải Phòng đi…..Tôi mới tếu táo:
– Tớ làm ông cậu ở cái nhà này rồi.
– Có cần lập đền thờ không?
– Có chứ. Tớ thiêng lắm đấy, cô nào chịu khó đến cúng vái tớ sẽ phù hộ cho lấy chồng vừa giàu, vừa đẹp trai, lại biết nấu cơm
Liên đùa một câu hơi quá:
– Thế thì Lâm chết ngay bây giờ đi
– Tớ mà chết không biết có ai khóc cho tớ không nhỉ?
Lần này thì Thanh quát lên như thể là mất đi một cái gì đó rất quý báu ấy:
– Mày ăn nói linh tinh quá. Nói gở mồm, nếu mày mà chết chẳng nhẽ bố mẹ mày, anh trai của mày không khóc cho mày chắc
Câu nói của Thanh làm không khí hài hước trở nên nghiêm trọng. Để chữa ngượng cho Liên tôi mới tếu táo:
– Không, em đùa thế thôi. Em chưa chết sớm thế đâu anh làm gì mà….
Liên chữa cháy bằng cách:
– Lâm mà chết không khéo Thanh khóc to nhất ấy nhỉ?

Thanh lắc đầu tỏ ra khó chịu. Thanh vẫn khó tính như bà già vậy đó. Làm cái gì cũng phải hoàn hảo quy cách thì mới được. Nhiều khi tôi nghĩ làm bạn của Thanh đã mệt vậy rồi nếu nay may cô nào làm bạn gái hay vợ Thanh thì chắc là không sống nổi vì sự khó tính quy cách của nó mất. Nhưng thực ra không phải vậy đâu. Sau khi lên giường với Thanh xong bạn sẽ thấy hoàn toàn ngược lại đấy. Phần sau sẽ nói rõ.

2 tuần ngắn ngủi cuối cùng đó thực sự chúng tôi là những người bạn thân theo đúng nghĩa của nó. Bạn đã thấy ai cho tiền một ai đó mà phải năn nỉ chưa. Đó chính là Thanh. Tôi không có tiền mua tài liệu. Thanh muốn cho tôi. Tôi đã bảo là không cần mà Thanh cứ năn nỉ. Nhiều khi tôi đang ngủ bị cú điện thoại của Thanh làm cho thức giấc. Tưởng chuyện gì Thanh rủ tôi ra khoa Toán có chút việc. Tôi không có xe máy. Thanh bảo tôi đi xe bus ra rồi Thanh trả tiền cho. Thế là tôi phải đi. Nhưng xe bus ở Việt Nam đi còn chậm hơn xe đạp. Vì từ nhà tôi đi ra bến xe bus đã hết 15 phút (tôi đi xe đạp đến trường chỉ mất 20 phút) lại còn dừng đón khách ở các bến nên phải 30 phút mới ra đến nơi. Đến nơi thì thực ra Thanh chỉ xin có một con dấu và đã xin xong rồi. Tôi mới thở dài. Thanh bảo:
– Chờ mày lâu quá. Anh làm xong việc rồi. Mày có uống nước thì gọi uống nhanh đi. Uống nhanh nhé rồi anh đưa mày về vì anh còn phải đi đón cháu.
– Thế thi thôi về luôn đi anh
Nếu là bạn bình thường tôi bực lắm ấy. Nhưng nghĩ cho cùng Thanh đơn giản chỉ là muốn nhìn thấy mặt tôi thôi mà. Kệ đi.

Một hôm bố mẹ tôi về quê cả ngày, mai mới lên. Tôi rủ Thanh đến nhà chơi. Hôm đó Thanh chơi game, còn tôi nấu cơm trong lúc bình nóng lạnh đang mở để cả hai tắm. Tôi gọi Thanh xuống. Nhưng nước vẫn chưa nóng hẳn. Thanh đòi thi vật tay với tôi. Thực ra người tôi trông cái gì cũng to thế thôi chứ thực ra yếu lắm chẳng chơi thể thao bao giờ. Có thể tôi dancing rất bốc, nhìn có vẻ khoẻ. Nhưng thực ra khi người bạn dẻo thì sẽ không mất nhiều sức lắm để thể hiện những màn vũ đạo bốc lửa. Tôi từ chối không tham gia, nhưng Thanh thì cứ nài nì Và đương nhiên cái gì tôi cũng thua Thanh cả. Vật tay thua, chống đẩy cũng thua. Tôi đã tắm rồi còn bây giờ đến lượt Thanh tắm. Tôi bảo Thanh là cởi quần dài bỏ ra đây tôi cầm cho. Khi nào tắm xong thì gọi tôi đưa quần vào cho để trong đó ướt đấy. Thanh đồng ý. Tắm được một lúc khoảng 2 phút thì Thanh gọi tôi hỏi khăn tắm của tôi là cái nào. Tôi đã tả cái khăn màu xanh có chứ Mickey ấy. Nhưng Thanh vẫn không tìm thấy. Tôi cầm lấy chốt cửa định mở ra chỉ cho Thanh thấy nhưng tôi lại ngại, Thanh đang nude ai lại mở cửa lộ hết cả hàng của người ta. Nghe tiếng tôi chạm vào chốt cửa Thanh cũng hiểu ý nên bảo:
– Mày cứ mở cửa vào đây chỉ cho anh
– Thôi, ngại lắm. Khăn màu xanh có chứ Mickey ấy
– Rồi, thấy rồi
– Mà sao anh tắm nhanh thế, đã xong rồi à?
– Chưa
– Thế sao anh hỏi khăn làm gì?
– Anh mới lau người chứ chưa tắm
– Lau người thật không hay là ở trong đó để TD đấy
– Tát chết bây giờ
TD là thủ dâm ấy. Đó là thuật ngữ của bọn tôi khi bọn tôi kể chuyện khiêu dâm cho nhau nghe ở trong lớp. TK là thổi kèn. Tôi ở ngoài này luộc rau. Thanh gọi tôi để đưa quần vào. Tôi hỏi:
– Anh đã mặc quần lót vào chưa?
– Rồi, mà kể cả anh mày có đang nude thì cũng có làm sao?
Tôi mở cửa và đưa quần vào. Đúng là Thanh đã mặc quần lót vào rồi thật. Chiếc quần lót hơi ướt. Tôi mới hỏi:
– Anh chưa lau khô người hay sao mà trông ướt thế. Không sợ hắc lào à?
– Lau rồi. Thôi đi ra đi để tao còn mặc quần. Vô duyên quá
Tắm xong bọn tôi ăn cơm. Tôi hỏi Thanh tối nay ở đây ngủ với tôi không. Thanh đùa:
– Thôi, ở đây mất đời trai thì chết
Tôi lườm Thanh và nói:
– Ùh, về tự nhiên thấy đau ở đây (tôi chỉ tay vào đằng sau đít).
Thanh cũng tếu táo:
– Về tự nhiên thấy bị lòi rom thì chết.
Vì hôm nay tôi và Thanh xem lại một loạt ảnh gay trước khi tống tiễn cái đống ảnh bệnh hoạn đó ra khỏi ổ cứng của tôi. Tôi mới nói:
– Này, nói cho anh biết nhé kể cả anh có ngủ lại đây thì em cũng không thèm làm gì anh đâu nhé. Đây chưa hâm đến mức đấy
– Biết đâu được
– Đập chết bây giờ.

Gửi bình luận