Mút buồi anh Trương Hoài Thanh – Truyện 18+

Nhưng thực ra nó không được dài lắm. Thanh trêu tôi:
– Chim của mày nó ngắn nên nó chỉ ngắn thế thôi
– Thế nên em ghét những cái gì nó ngắn ngắn lắm nhé
– He he he he
Và tôi ngoáy tai. Thanh nhắm mắt và lại ngủ. Tôi bảo Thanh:
– Anh rủ em đến đây chỉ để ngủ thôi à? Anh cứ làm như là ở nhà em không được ngủ nên bây giờ lên đây để ngủ không bằng
– Uh, thì mày lên đây mà ngủ bù đi
– Huh, vô duyên. Tôi đến chịu ông
Thôi chết, mình xưng ông tôi với Thanh. Như mọi lần là Thanh lại bắt bẻ đấy. Nhưng sao hôm nay Thanh hiền thế. Cũng đúng thôi, chúng tôi đã thuộc về nhau rồi mà. Thanh còn dám bắt nạt tôi nữa sao. Tôi để Thanh ngủ và lục xem có tờ báo này hay hay để đọc không. Nhưng chẳng có gì, có mỗi quyển “tri thức trẻ” từ thời Napoleon cởi truồng. Tôi bảo Thanh:
– Sao nhà anh chẳng có báo chí gì à?
– Nhà anh nghèo
– Không phải nghèo mà là blind information. Hiểu là gì không?
– Mày bảo tao mù thông tin chứ gì?
– Clever đấy
– Đập chết bây giờ, tao là người, mày phải dùng từ Inteligent chứ, tao có phải cún đây mà bảo clever hả mày
– He he he he. Này nói thật nhé, anh chỉ có thổi kèn là điệu nghệ thôi chứ còn xóc lộ chán lắm. Phải uyển chuyển một chứ. Cứ sục liên tục. Chẳng biết lúc nào nhanh lúc nào chậm cả, chán quá
– Còn mày, mày thổi kèn như thế thì xước hết cu của tao. Người ta dùng môi để mút thôi, ai lại lấy răng để cắn bao giờ. Tôi cũng đến chịu ông
– He he he nhưng công đoạn “thăng hoa” nhất lúc kết thúc thì anh không biết làm.
Thanh im, Thanh cũng xưng ông tôi với tôi. Ơ, lần đầu tiên Thanh xưng hô ngang bằng phải lứa với tôi như vậy. Trước đây lúc nào cũng muốn ở chiếu trên. Thanh bảo:
– Thôi anh ngủ đây, nói với mày như đàn gảy tai trâu ấy. Đấy, mày muốn nghe nhạc thì đấy đầu DVD đấy. Muốn xem MTV thì mở TV lên. Có điều đừng ra khỏi nhà. Người ta hiểu lầm đấy. Anh ngủ đây.

Tôi ra buồng ngoài và lục kệ đĩa hát nhà Thanh để xem có đĩa ca nhạc nào hay thì mang xuống dưới nhà để xem. Và tôi nhìn thấy cái đĩa MP3 của tôi. Tôi cũng đã đòi. Thanh nói cũng sẽ trả tôi nhưng chờ Thanh nhờ bạn ghi lại cho Thanh thành một đĩa khác đã vì Thanh cũng thích cái đĩa đó. Nhưng tôi cảm thấy hình như Thanh không muốn trả. Mình có nên tranh thủ lúc Thanh ngủ và lấy lại không. Àh, để mình trêu nó, mình giấu cái đĩa vào túi của mình, rồi mình sẽ hỏi nó. Để nó tìm chết thì thôi. Tôi cầm mấy cái DVD Britney Spears xuống dưới nhà xem tạm vậy, chẳng có đĩa gì hay. Nghe nói mấy đứa cháu Thanh thích Britney Spears lắm mà.

11h trưa, trời mưa to quá làm Thanh tỉnh giấc, Thanh sang nhà đối diện để đánh răng rửa mặt và lấy đồ từ máy giặt ra để phơi ở trong nhà. Trời mưa, ướt át quá, Thanh lau nhà. Rồi rủ tôi ra ngoài sân thượng tắm mưa. Tôi đồng ý. Lâu lắm rồi kể từ khi tôi dậy thì đến giờ tôi mới tắm mưa. Hai chúng tôi tắm mưa và đùa nghịch như những đứa trẻ, té nước vào nhau, tuột quần nhau, bóp chim, bóp vú nhau…… nói chung là cưa sừng làm nghé một chút. Cũng may trời mưa chẳng ai ra ngoài nên cũng không ai nhìn thấy. Vui thật

Rồi sau đó, tôi rang cơm để cùng ăn. Cơm rang là sở trường của tôi. Nhưng ở nhà Thanh thì tôi không phát huy được sở trường đó. Vì cơm nguội Thanh để trong tủ lạnh khi bỏ ra nó nhão khủng khiếp. Cơm rang không rau, không trứng, chỉ có mắm. Tôi đành làm mắm tỏi ớt nhưng lại không có ớt quả cũng chẳng có bột ớt, có mỗi tương ớt, cũng không có dấm hay chanh, cũng không có hành phi. Chảo thì không phải là chảo chống dính. Nên cơm rang của tôi rất “độc đáo”, trên nhão dưới cháy. Cả hai cùng cười. Tôi bảo:
– Món cơm rang của anh em mình dở hơi rồi. Thôi có sao ăn vậy
– Chỉ có em của anh mới rang được cơm trên nhão dưới cháy thế này thôi
– Tại ở đây không giống như nhà em
– Uh, thôi, ngon mà có sao đâu, ha ha ha
– Anh chọc quê em à?

Tôi cho chú mèo của Thanh một ít cơm rang. Và chúng tôi xuống dưới nhà để ăn và xem phim từ đầu DVD. Thanh giống hệt thằng anh trai của tôi, xem phim suốt ngày không chán, toàn phim chưởng và hành động Mỹ thôi. Nhìn Thanh nhai cơm rang ngồm ngoằm tôi biết món cơm rang của mình dở rồi. Nhưng Thanh không nói gì vẫn cười duyên chết người. Ăn cơm xong trời vẫn mưa. Thanh bảo tôi, xem phim và chơi đã, để tối tạnh mưa rửa bát cũng được. Tôi xem phim cùng Thanh, đó là một bộ phim võ thuật của Thái. Xem xong, xuống nhà dưới lại xem phim tiếp. Nhưng tôi quá buồn ngủ quá, nhưng không ngủ được vì lạ nhà nên tôi chỉ nhắm mắt vào. Thanh hỏi tôi:
– Mày ngủ à?
– Không, em chỉ nhắm mắt chứ em không ngủ
– Nhắm mắt đưa chân à?
– Thì đêm qua thì đúng là nhắm mắt đưa chân thật. Mà đây là đưa cả người ấy chứ. Đưa mỗi chân thì nhằm nhò gì
Tôi đang buồn đi tiểu nhưng ngại trèo lên tầng ba để đi quá nên nằm đó với con cu dựng ngược đòi đi tiểu. Thanh lại thò tay vào quần tôi để tiếp tục trò hôm qua. Nhưng tôi kêu lên một cách vô tư:
– Đừng, em đang buồn đái đấy

Rồi phi lên nhà trên để “giải toả” để xuống mà “đùa nghịch” cùng Thanh. Nhưng Thanh hiểu sai câu nói của tôi là tôi từ chối. Nên khi tôi xuống thì Thanh đã tắt phim đi từ lâu và đã ngủ. Lại ngủ. Và ngủ đến 6h30 tối. Thanh chẳng mua được canh thịt như đã hứa đành ăn 3 gói mỳ xào, chia đôi. Lúc đó tôi đang xem MTV, khi nước đã sôi thì kênh MTV đang phát Tilt ya head back – bài mới của Christina, thần tượng của tôi. Nên tôi bảo Thanh là: “Cứ ăn trước, xem xong bài này em làm mỳ ăn sau”. Nhưng Thanh làm luôn cho tôi, mắng yêu và cốc nhẹ vào đầu tôi: “Lại còn phục vụ tận nơi thế này”. Ăn xong, bọn tôi mở đài Hà Nội xem phim “Như lai thần chưởng”. Nhưng tôi không khoái ngồi nói chuyện với Thanh đôi chút:
– Tối mai em về nhà em sẽ gọi điện cho Linh để xem nó còn giữ tài liệu môn Kế Toán cho em không?
– Mày gọi luôn ở đây này. Lấy máy anh mà gọi
– Thôi để em về nhà gọi vì em không có số điện thoại của Linh ở đây
– Thôi gọi luôn đây đi. Để anh xuống lấy số điện thoại của Linh với cả điện thoại cầm tay lên đây
– Để em về nhà gọi cũng được
– Này, chưa có ai mà đã mất tiền mà phải năn nỉ đâu nhé

Đúng là như vậy, gọi điện thoại tốn tiền của Thanh mà Thanh còn phải năn nỉ thật. Tôi gọi điện, không phải một cuộc mà phải 2 cuộc. Cuộc thứ nhất, Linh đang tắm, người giúp việc của Linh nhấc máy, tôi đã bảo tí nữa gọi lại sau. Nhưng con bé cứ nhất thiết cứ buôn, mất bao lâu. Tôi đành thôi không gọi nữa. Nhưng Thanh lại nhấc máy tự bấm số của Linh và đưa máy cho tôi. Lần này thì tôi đã gặp được Linh, Linh đã chuẩn bị sẵn tài liệu và còn mua phiếu thi lại cho tôi nữa cơ. Thanh bảo 2 cuộc tính rẻ 10.000. Tôi bảo: “Tí nữa thưởng cho trận nữa nhé”. Thanh rít lên: “Thôi, mày cắn cu tao như hôm qua thì hỏng hết cu tao.”

Đến 10h chúng tôi lên sân thượng xem đua xe. Ở phố Huế, tối nào tầm 10h mà chẳng đua xe. Ở trên lan can, Thanh và tôi nói chuyện về những nhà giàu có hái ra tiền ở Phố Huế, rồi nói về nạn đua xe, trêu trẻ con hàng xóm……Và Thanh nhấc máy điện thoại buôn với mấy đứa bạn đến hết cả pin điện thoại cầm tay, xuống mở máy bàn buôn tiếp, thế mới kinh. Tôi đã nói nhiều, gặp Thanh còn nói nhiều hơn cả tôi, choáng thật. Tôi chờ trên gác để Thanh buôn xong lại lên ngắm phố. Nhưng chờ mãi, lâu quá, tôi xuống dưới nhà, thấy Thanh đang buôn điện thoại tôi lại mở MTV đang chiếu chương trình “Michael Jackson rise and fall” (Michael Jackson lên và xuống). Buôn xong là 11h, chúng tôi xuống lại ngủ để mai còn dậy đi nhà Hùng lấy tiểu luận Luật cho con cháu. Tôi lên sân thượng đánh răng để còn đi ngủ, con mèo cạ vào người tôi đòi ăn. Xuống dưới nhà tôi bảo với Thanh:
– Con mèo của anh, em mới cho ăn đúng một lần mà vừa nãy em đánh răng nó cạ vào người em kia kìa
– Mèo nó giống chủ nó. Ai bảo mày duyên quá làm gì
Tôi mỉm cười. Câu nói đó của Thanh có nghĩa là tôi duyên quá cưa đổ cả mèo lẫn chủ. Có thật thế không? Ai đó nói cho tôi biết là Thanh có thích tôi thật không? Đó là câu hỏi lớn mà tôi muốn nghe ý kiến từ phía các bạn. Những bạn đã đọc và theo dõi câu chuyện của tôi đến tận phần này. Nếu bạn quan tâm có thể liên lạc qua email: lamlun150@yahoo.com

Gửi bình luận