Vượt con sóng dữ

Truyện ngắn vượt con sóng dữ do emphequa.com sưu tầm đọc truyện ngắn vượt con sóng dữ.

Vuot con song du

Xem truyện ngắn: Vượt con sóng dữ
Tác giả: Vỏ Minh Đường

Tư Kha có cái dáng cao kều không cân xứng với chiều ngang thân mình. Bàn chân anh bè bè hết cỡ giày dép, quen lội ruộng, lội vườn, đôi tay chai sần khô ráp quen cầm cuốc, cầm cày, gương mặt thì choắt lại, cằm tóp, đầu to, tóc lù xù. Chọn lựa lắm mới được bộ đồ đơ đỡ để đi thành phố thăm con. Bộ đồ dành đi đám giỗ, đám cưới trông ngon lành hơn so với những bộ khác tèm lem mủ chuối, máu cá, máu lươn từ công việc đặt lọp dở lờ hay những buổi nhậu “tốc hành” tình cờ ai đó ghé thăm xách theo lít rượu. Mồi thì ê hề đồng ruộng rau cỏ, khế chuối, cá lươn sẵn lọp lờ đặt trong mương vườn. Tư Kha lại là tay sát cá có hạng, nhìn thoáng qua vị trí ao đầm, sông lạch là có thể đoán định bắt được bao nhiêu cá, bao nhiêu lươn.Mười năm bỏ thành phố, bỏ mấy cái quán bia, bỏ luôn cái nghề tài chánh kiêm lái xe cho Thủ trưởng đi những chuyến công tác xa chỉ vì ham làm kinh tế cơ quan. Hồi đó, có tiền rồi sinh ra nhậu nhẹt, đàn đúm vợ nọ bồ kia, rốt cuộc tiền bạc thất thoát mà kỷ luật thôi việc thì Tư Khánh gánh chịu một mình. Lắm lúc đi qua những chiếc quán treo màn hồng như một tín hiệu mời gọi “Có em đây”, Tư Kha thở dài nhớ đến Tím. Tím một thời đeo đẳng theo anh, săn đón tận tình những buổi anh mệt mỏi ngắc ngứ vì công việc. Nội cái miệng của Tím cười cũng đủ làm anh hả hơi hết mệt, đến bàn tay thon thon mềm mại, giọng nói ấm áp truyền cảm biết an ủi người ta gắng mà sống, bước qua những khó khăn khuất mắc vây vướng nếu có gặp phải.

Cái thân hình chắc nịch tròn trịa hấp dẫn được Tím chăm chút cẩn thận. Tím lại sành tâm lý, không phấn son tô trét loè loẹt, Tím biết hài hoà giữa nét đẹp tự nhiên và mỹ phẩm để khi nhìn vào Tím người ta không thấy khó chịu, giả tạo, dù có một chút phớt qua của son phấn, thuốc chải lông mi, nước hoa mà vẫn nổi bật lên làn da trắng hồng, mịn màng, tươi mát.
Tím đến với Tư Kha khi lô hàng đầu tiên được tung ra bán tiền lãi khá bộn. Cả nhóm ăn mừng thắng lợi bằng cách đưa nhau vào đây. Hai Bụng cười hềnh hệch khi đề nghị chuyện “tươi mát”. Sáu Minh thì cao giọng huýt sáo một khúc nhạc giật gân. Bảy Tửng vừa nghe qua đã dở ngón khoa tay múa chân lụp chụp bắt chuồn chuồn. Tư Kha chỉ lẳng lặng nghe theo ý kiến đa số, vui mà ai tới đâu mình tới đó.
Gặp Tím rồi Tư Kha như ghiền, vắng đôi ba bữa thấy nhớ, không ai rủ rê cũng tự mình mò đến để nghe người đẹp thủ thỉ bên tai. “Tuổi anh và tuổi em hợp nhau lắm, gộp lại làm ăn phất lên như diều, tiền bạc đầy nhà để đâu cho hết”. Nói rồi, Tím ôm cổ Tư Kha hôn chùn chụt: “Em nói phải không cưng?”. Tư Kha gật đầu, mà đúng thiệt, từ ngày gặp Tím, hàng bán ào ào, nếu trặt trẹo gì đôi chút có bàn tay Tư Kha nhúng vô coi như qua phà êm ái. Không tin cũng không được, nghĩ lại quả đúng y chang như lời Tím nói. Tiếng bia khui lốp bốp, tiếng cười nói râm ran, tiếp theo là một khoảng lặng như một nốt trắng trên khuôn nhạc đủ dành cho hai người trao đổi một cái hôn khoanh lại giữa hai vòng tay siết chặt.

Gửi bình luận